975-863-14+2=100
1+2+3+4+5+6+7+8×9 = 100

198-73-26+5-4=100

56+49-2-3+8-7-1=100

6x7x2+8-3+1+9-4+5=100

(5×6)+(4×9)+(8×3)+7+2+1 = 100

123-4-5-6-7+8-9 = 100

69+31+8+5-7-4-2 = 100

231-(9×8)-(6×5)-7-4=100

(1+9+2+8) x 5 + (3+7) – (4+6)=100

9x4x2 + 8 + 7 + 3 + 5 + 6 – 1 = 100

9×8 + 7 + 6 + 5 + 4 + 3 + 2 + 1 = 100

9×8 + 4 * 7 – 5 * 2 + 6 + 3 + 1 = 100

98+7-6+5-4+3-2-1=100

2 x (7 x 8 x 9 – 456) + 3 + 1=100

(9 x 8) + (7 x 6) – (5 x 4) + (3 x 2 x 1)=100

25×4 – 9 + 6 + 3 – 7 + 8 – 1=100

92 + 6 + 3 – 4 + 5 – 1 + 7 – 8=100

(51+4+3) x 2 -9-8 + 7 -6=100

89+7+6-5+(2×3)-4+1=100

(7 + 3) x 9 + 5 + 4 + 1 + 8 – 6 – 2=100

9×8+1+2+3+4+5+6+7=100

6x3x5+12+4+(9-8)-7=100

9×8+7+1+5×6-(4×3-2)=100

[(1+2+3+4) x 9] + 5 + 6 + 7 – 8 = 100

123+45-67+8-9=100

98-7-6+5+4+3+2+1=100

(1+2+3+4+5)x6-7+8+9=100

8×9 +7 +1 +5 +6 +4 +3 +2 =100

12+34+59-6+8-7=100

68 + 23 + 15 -4 +7 – 9=100

(9×8) + 1 + 2 + 3 + 4 + 5 + 6 + 7=100

(98-7) +1 -4 +6 -2 +3+5=100

4x(5+7+8) + 1x(2+3+6+9)=100

25 + (8×9-4) + 13-(6+7)=100

963-852-7-4×1=100

6x9x2-8+4+1-3+5-7=100

9×6+34+7+8-5+2×1=100

9×7+(6×8)-5-4-3-1+2=100

(9×7) + 6 + 1 + (5 x 2) + (4 x 3) + 8=100

(9+1)-(2+8)+(3+7)+(4+6)x5=100

8×9+67+1-45+2+3 =100

5×19+34-28-7+6=100

3x4x6+2×9+(8-7+1)x5=100

8×9+1+2+3+4+5+6+7=100

156-78+29-3-4=100

5×9=45, 45+7=52, 52×2=104, 104-6=98, 98+4=102, 102-3=99, 99+1=100

78+24+9-6-5+3-2-1=100

1+8×9+2+7+6+5+3-4=100.

9×8 + 7 + 6 + 5 + 4 + 3 + 2 + 1 = 100

(9×8) + 7 + 6 + 5 + (4 x 3) – (2 X 1) = 100.

(6+4)x(8+9-7+5-3-2)x1 = 100.

1 + 2 + 3 + 4 + 5 +6 + 7 + (8×9) = 100

(1+7+2) x 9 + 8 + (4×5)- (3×6) = 100

9-1=8, 8-2=6,7-3=4, 6-4=2, 8+6+4+2=20×5=100.

(124-3-5-6-8-9)+7 = 100

(5x7x2x1)+3+4+6+8+9 = 100

(1+2x3x4)x5-6*7+8+9=100.

9×8+7+(6×4)-5+1+3-2=100.

4x5x6-7-8-9-1+2+3=100

24×5-9-8-7+6+1-3=100

9×8+1+2+3+4+5+6+7=100

(9×8)+7+6+5+4+3+2+1 = 100.

(9+8) x 7 – 6 x 5 + 4 x 3 + 1 – 2=100

(1 + 9 + 2 + 8 + 3 + 7 – 6 – 4) x 5=100

91+82-67-5-4+3=100

(6+4)x9+7+3+1+2+5-8=100

7x5x4-9×3-8-6+2-1=100

12×5+39+6-8+7-4=100.

9x(6+3)+1+8+7+2+(5-4)=100

2x(6×9-3-1+8-5-7+4)=100

7×9+4×3+5+6×2+8×1=100

1x(932-845)+6+7=100

5×6+87+1-9-4-3-2=100

9×8+7+6+5+4×3-2×1=100

8 x 9 + 7 + 1 + 6 + 5 + 4 + 2 + 3 = 100

(1 + 2 + 3 + 4 + 5) x 6 + (8 + 9) – 7 = 100

341 – 265 + 9 + 7 + 8 = 100

91 + 7 + 2 + 5 + 8 – 3 – 4 – 6 = 100

123 – 45 – 67 + 89 = 100

8 x 9 x 2 – (4 x 5) – (6 x 3) – 7 + 1 = 100

(1 + 2 + 3) x 6 – 7 – 5 – 8 + 9 x 4 = 100.

      Trái bóng tròn là một vật thể có mô hình hoàn hảo nhất trong vũ trụ. Bởi bề mặt trái bóng có dạng mặt cầu, là quĩ tích những điểm cách đều một điểm trong không gian. Nó đẳng hướng theo tất cả mọi phía, dù tác động theo hướng nào nó cũng phản ứng bằng thái độ tương ứng với bất kì tác nhân đó (vì đẳng hướng theo mọi phía) và phải chăng nó là sự hoàn hảo duy nhất trong vũ trụ hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng??? Có lẽ vì thế mà nó vốn rất công bằng, không thiên vị ai và nếu có chăng nó đã lấy đi của ai cái gì đó vào lúc này thì nó sẽ hoàn trả lại tất cả (không thừa, không thiếu) vào một lúc khác. Tất cả những điều đó đã được phơi bày, chứng minh và hiển hiện trong vòng bán kết Champions League năm nay. Và nhân vật chính của nó theo thiết nghĩ đó chính là Chelsea. Rõ ràng trong quá khứ Chelsea là một đội bóng chịu khá nhiều thiệt thòi và thiếu may mắn từ quả bóng tròn. Ai cũng còn nhớ như in khoảnh khắc John Terry sút trượt trong lượt đá luân lưu 11m định mệnh ở trận chung kết Champions League 2008 đã làm cho họ tưởng chừng như tiến rất gần một tay chạm tới cúp vô địch Champions League nhưng rồi lại để vuột mất. Oái oăm thay,oan nghiệt thay cũng vào năm đó Cristiano Ronaldo dù sút trượt trong lượt đá luân lưu 11m nhưng vẫn là người chiến thắng sau cùng và dành được mọi vinh quang, trở thành người hùng của MU còn John Terry lại trở thành tội đồ của Chelsea. Đến năm 2009, lại cũng Chelsea nhưng lần này là ở bán kết Champions League trong trận bán kết lượt về gặp Barca và vì sự thiếu chính xác trong các quyết định của trọng tài đã khiến họ rời cuộc chơi trong sự ấm ức tột cùng. Nhưng quả bóng vốn tròn và nó không hề thiên lệch ai. Nếu nó đã lấy đi của ai cái gì thì rồi nó sẽ trả lại tất cả. Điều đó đã được kiểm nghiệm và khẳng định trong vòng bán kết Champions League năm nay. Rõ ràng trong cả hai lượt trận bán kết đi – về năm nay họ đã nhận được quá nhiều may mắn. Nếu như quá khứ đã lấy đi của họ đúng 4 quả Penalty do quyết định thiếu chính xác của trọng tài trong trận bán kết lượt về Champions League 2009 thì ở cả hai trận bán kết Champions League năm nay xà ngang và cột dọc cũng đã cứu nguy đúng 4 bàn thua mười mươi cho họ. Không dừng lại ở đó, đối thủ của họ ở trận chung kết là Bayern Munich chứ không phải Real Madrid. Bởi ai cũng biết nếu họ đụng phải Real Madrid ở chung kết thì cơ hội vô địch của họ là rất nhỏ bé khi mà một Real Madrid được dẫn dắt bởi Mourinho là người quá hiểu về Chelsea cộng thêm một CR7 có duyên với mãnh lưới Chelsea. Một điều trùng hợp kỳ lạ là đối thủ của họ ở trận chung kết Bayern Munich đã loại dùm họ ứng cử viên Real Madrid theo một kịch bản mà chính họ đã thua MU ở chung kết Champions League 2008. Lần này cũng vẫn là CR7 sút trượt trong lượt đá luân lưu 11m nhưng các đồng đội của anh ở Real đã không xuất sắc như các đồng đội của anh ở MU để mà sửa chữa sai lầm cho anh và để rồi gián tiếp biến anh trở thành tội đồ của Real Madrid. Bây giờ thì chắc CR7 sẽ hiểu được cảm giác của Terry năm nào?Nhưng trên tất cả chúng ta hãy đừng bao giờ oán trách và chê bai các siêu sao như: Messi, Ronaldo, Terry,… đã sút trượt 11m. Bởi lẽ quả bóng vốn rất tròn và có lẽ là “duy nhất hoàn hảo” trong vũ trụ này nên nó rất công bằng và không hề thiên lệch ai. Nó đã lấy đi của ai cái gì thì rồi nó sẽ hoàn trả lại. Ngược lại, nếu nó đã cho ai những gì thì cuối cùng nó cũng lấy lại đúng như thế, không hơn không kém. Bởi vậy chúng ta là những người hâm mộ trái bòng tròn hãy cùng chúc mừng cho những Chelsea và Bayern Munich đã xứng đáng lọt vào chung kết và hy vọng hai đội sẽ cống hiến cho người hâm mộ túc cầu trên toàn thế giới một trận chung kết Champions League 2012 hấp dẫn, kịch tích và tuyệt vời.
      Tôi tôn sùng sự vĩ đại và tuyệt vời của bóng đá Maradona để lại, tôi yêu nồng cháy thứ bóng đá cảm xúc và dạt dào mà Leo Messi công hiến, tôi cảm phục tài năng và sự toàn diện của CR7, tôi nể phục và cúi mình trước triết lý bóng đá chặt chẽ, khoa học và đề cao tính hiệu quả mà Mourinho mang đến,…Cuối cùng tôi yêu cuồng nhiệt và tuyệt đối thứ bóng đá tấn công rực lửa, hào hoa, quyến rũ và đầy cống hiến mà Barcelona trình diễn. Cũng chính vì thế mà tôi rất yêu, yêu đến say đắm trái bóng tròn.

2012 = 22\times 503= 2^{11} - 36

2012 viết theo số La Mã là MMXII.

2012, 2013, 2014, và 2015 đều là tích của 3 số nguyên tố.

2012! có số các chữ số là một số chính phương (5776=76^2).

2012^2 = 40481444418404 = 2102^2.

2012 và bình phương của nó (4048144) chỉ dùng các chữ số 0, 1, 2, 4, và 8.

2012 là năm có 5 ngày THỨ TƯ trong THÁNG HAI.

2012 là năm trăng xanh.

2012 là năm tận thế theo lịch của người Maya. (21/12/2012).

2012 là năm kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà toán học Alan Turing và gọi là năm Alan Turing .

2012 là năm nhuận.

Lại một đêm thức trắng…Tự nhiên lòng con thật cồn cào và nhớ về mẹ da diết…Lòng con nhớ về những ngày xưa…Bóng hình mẹ dịu dàng,ân cần chăm sóc con…Lòng con không quên…

Dòng thời gian trôi đi…Và giờ đây khôn lớn…Con đã biết đâu là tình yêu….Những lỗi lầm ngày nào,mong không còn là những vết thương…!Tiết trời thủ đô về những ngày cuối năm thật lạnh giá…Bóng đêm vây quanh căn phòng…Con một mình ngồi đây trước chiếc bàn học bé nhỏ…Trong tiềm thức con hiện lên hình ảnh của mẹ…Rồi bất chợt,những dòng cảm xúc tuôn trào…Gửi về những ký ức lúc xưa…Nước mắt rơi không ngừng…Ngoài trời gió thêm lạnh…Ánh mắt con rực sáng lên một niềm tin và hy vọng…Nhìn thấy tương lai ngày mai…!Mẹ của con ơi…!Sau một ngày làm lụng vất vả…Và có lẽ bây giờ mẹ đang còn say trong giấc ngủ ngon…Con ao ước sao mình có thể biến thành tia gió để bay về bên cạnh mẹ làm cho giấc ngủ của mẹ được sâu,được đẹp…Mẹ là quê hương của con,mẹ nâng những ước mơ của con bay xa…

Trên đôi môi và trong trái tim con :”Mẹ chính là tên của thượng đế”,là món quà tuyệt vời nhất mà chúa đã ban tặng cho con…Bởi chúa không ở khắp nơi nên ngài đã sinh ra mẹ để luôn dõi theo và truyền sức mạnh cho từng bước đi của con…Mẹ là nơi ẩn náu yên ổn nhất của lòng con…Mà ở đó trái tim mẹ là trường học của con,là kỳ quan tuyệt diệu nhất mà con từng được thấy…

Trong thâm tâm con vẫn mãi luôn khắc sâu lời khuyên của cha:”Con hãy điện thoại cho mẹ của con ít nhất mỗi tuần một lần con nhé !”…”Và mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc con nhé !”.Bởi mặt trời cũng giống như mẹ con luôn soi rọi và chiếu sáng cho con khắp nơi nơi và sưởi ấm cho con những lúc buốt giá… Con háo hức chờ đợi cái ngày con có sự nghiệp ổn định…Và lĩnh lương để về khoe với mẹ…Con sẽ dành tặng mẹ tháng lương đầu tiên của con…Mẹ hãy cố chờ chút xíu nữa mẹ nhé…!

Ôi ! người mẹ vĩ đại của con…Con muốn gặt hái thật nhiều thành công trong cuộc sống để dành tặng mẹ,mừng tuổi mẹ:

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghen con.”

Xác suất và xác suất thống kê là một ngành khoa hoc (toán học) hiện đại, nó gần như xuất phát từ các hiện tượng trong đời sống thực tiễn, hình thành và phát triễn rất nhanh nhằm phục vụ các nhu cầu của thực tiễn. Hiện nay một phần nhỏ của lý thuyết xác suất đã được đưa vào chương trình phổ thông, nằm ở học kì I của lớp 1.

1. Vậy lý thuyết xác suất được hình thành như thế nào?

Có thể nói sự bắt nguồn cho câu chuyện về xác suất và thống kê là từ một vài bài viết được đề cập từ những sự nỗ lực độc lập của Cardano (Liber de Ludo Aleae (1565), xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1663) và Galilei (Sopra le Scoperte dei Dadi (vào khoảng 1620), xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1718), nhưng vào thời điểm đó đã có một sự đồng quan điểm được nhận định từ một số câu hỏi về trò chơi cờ bạc được Antoine Gombaud, Chevalier de Méré và Damien Mitton gởi cho Pascal vào năm 1654.

Thời gian này chưa có báo chí khoa học như ngày nay, do đó cần có những phương thức khác thật sự cần thiết để nắm bắt và công bố những công trình nghiên cứu về môn khoa học mới. Thư từ là một trong những con đường giải quyết hiệu quả trở ngại này. Thật vậy, Martin Marsenne đã như là người trung gian giữ vai trò kết nối sự liên lạc giữa các nhà khoa học và triết học trên toàn châu Âu bằng cách viết và nhận những lá thư, sau đó chuyển chúng cho những người khác. Trong số những người bạn thư của ông có nhiều nhà khoa học và triết học như Descartes, Pascal, Fermat, Galilei và Huygens.

Thế kỷ 17
Năm 1654:
Giữa tháng 7 và tháng 10 của năm đó đã có 7 lá thư được trao đổi giữa Blaise Pascal và Pierre de Fermat có thể được xem chính là nguồn gốc đích thực của lý thuyết xác suất. Một trong các chủ đề chính của những lá thư này là thảo luận câu hỏi được đề cập trước đây của Méré về problème des partis (vấn đề chia điểm) giữa hai người chơi P1 và P2 khi họ chơi một chuỗi những ván chơi công bằng, và cuộc chơi sẽ kết thúc khi một trong 2 người chơi thắng được N ván chơi (N là số đã biết trước). Nhưng đột nhiên cuộc chơi bị gián đoạn. P1 đã thắng N1 ván chơi, P2 thắng N2 ván chơi. Làm thế nào để chia tiền thưởng?

Pascal dường như có ý định viết một cuốn sách ngắn về bài toán problème des partis (cách chia điểm) được gọi là Aleae Geometria nhưng dự định này chưa được thực hiện.

Năm 1656:

Đầu năm, Christiaan Huygens đã viết một bản thảo về Van Rekeningh in Spelen van Geluck và gửi cho Frans van Schooten, giáo sư toán học của trường đại học Leyden. Huygens là một trong những sinh viên cũ của ông. Van Schooten thật sự thích thú quan tâm tới bản thảo của Christiaan Huygens và muốn đưa nó vào thành phần cuối của cuốn sách toán mà ông đang viết.

Van Rekeningh in Spelen van Geluck là một chuyên luận ngắn khoảng 15 trang mà có lẽ Huygens có được dựa trên những gì ông ta nhận thấy về những vấn đề thảo luận qua thư từ giữa Pascal và Fermat trong suốt những năm đầu tiên ông ở Paris.

Trong bản thảo cuối cùng có chứa 14 vấn đề (Voorstellen) cùng với lời giải của chúng và 5 vấn đề dành cho người đọc giải quyết. Năm vấn đề cuối này là một phần nội dung thảo luận của Fermat và Pascal.

Vấn đề thứ 2 và thứ 4 trong 5 vấn đề cuối cùng này liên quan đến việc nhặt những mảnh vỡ đen và trắng trong khi bịt mắt (tiền thân của mô hình bình kín – the urn model). Vấn đề cuối cùng trong 5 vấn đề trên được biết đến như là vấn đề Gambler’s Ruin, xuất phát từ thảo luận thư từ giữa Pascal và Fermat được tiếp tục vào năm 1656. Huygens đã nghe thấy những vấn đề của Pascal và Fermat này từ Pierre Carcavy. Năm vấn đề cuối cùng là nền tảng cho các nhà toán học sau này (như là Jacob và Nicholas Bernoulli, de Moivre và Montmort) nghiên cứu hay cải tiến dựa trên những lời giải mà Huygens sẽ công bố.

Năm năm tiếp theo Jacob Bernoulli phát triển ý tưởng của ông trên nền tảng xác suất như đã mô tả trong tập Maditationes (sự suy ngẫm) của ông. Những điều này là nền tảng cho tập Ars Conjectandi (1713) của ông ta.

Năm 1693:

Công việc của Edmond Halley trên biểu đồ sinh được công bố trong An estimate of the Degrees of Mortality of Mankind (Một ước lượng về mức độ tỷ lệ tử vong của nhân loại), rút ra từ biểu đồ tìm hiểu về tỷ lệ sinh và tử tại thành phố thuộc Breslaw, với một nỗ lực muốn xác minh giá tiền trợ cấp sống và một vài sự xem xét khác.

Thế kỷ 18
Tiểu luận của Huggens vẫn có giá trị trong lĩnh vực xác suất trong vòng 50 năm. Những năm đầu của thế kỷ 18 đã chứng kiến một loạt các công trình về xác suất của Montmort, Nicolaus Bernoulli, De Moivre và Jacob Bernoulli (sau khi ông mất). Có lẽ điều này xảy ra từ sự khích lệ của những “lời nói thì thầm”, những bài viết rất khó hiểu trong Ars Conjectandi, mà ngay tác giả của nó là Jacob Bernoulli cũng trăn trở suy nghĩ trong 20 năm và trước khi ông mất vẫn chưa giải quyết xong.

Sau khi Montmort mất, chính De Moivre đã tiếp nối Doctrine Of Chance (Học thuyết sự ngẫu nhiên) của ông ta. Từ giữa thế kỷ 18 , vấn đề kết hợp những kết quả quan sát đã trở thành một đề tài quan trọng được nghiên cứu bởi Boscovich, Laplace và những nhà khoa học khác.

Năm 1705:

Jacob Bernoulli mất. Một bản trường ca của Fontenelle viết tóm tắt công trình Ars Conjectandi của Jacob Bernoulli đã được xuất bản trong những năm tiếp theo. Do sự tranh chấp của gia đình, phải mất 8 năm trước khi Ars Cọnjectandi được xuất bản. Đây là điều đáng buồn vì nội dung chính của văn bản đã được hoàn thành vào năm 1690.

Năm 1708:

Pierre Remond de Montmort xuất bản công trình Essai d’Analyse sur les Jeux de Hazards.

Năm 1709:

Luận văn của Nicolaus Bernoulli, De Usu Artis Conjectandis in Jure, được xuất bản vào năm 1709. Phần lớn của luận văn được sao chép trực tiếp từ những công trình của Jacob Bernoulli như là Meditationes và Ars Cọnjectandi.

Chúng ta phải đợi 77 năm trước khi phân phối chuẩn được nhận biết bởi Gauss và Laplace trong việc đưa ra miêu tả chung những sai số quan sát được sẽ có phân phối như thế nào.

Năm 1738:

Abraham de Moivre công bố cuốn sách mở rộng thứ 2 của Doctrine of Chances (Học thuyết sự ngẫu nhiên), với một bản mở rộng tổng quan của Approximatio (Anh ngữ).

Theo Stigler (1986) vào khoảng năm 1750, sự thuận lợi của việc tổ hợp những quan sát đã từ từ trở nên rõ ràng. Mãi đến khi một khái niệm được chấp nhận đó là khi tổ hợp những quan sát, sai số sẽ tăng lên thay vì bù đắp cho nhau. Một ngoại lệ là vào thế kỷ 16, nhà du hành vũ trụ Đan Mạch, Tycho Brahe, như đã được mô tả bởi Hald (1990).

Năm 1749, Leonard Euler trong khi đang cố gắng giải quyết vấn đề bất đẳng thức trong chuyển động của Sao Mộc và Sao Thổ, đã không có chiều hướng kết hợp những quan sát. Tobias Mayer trong khi khắc phục vấn đề tương tự đã đưa ra khái niệm hàng rào và giải quyết vấn đề.

Năm 1757:

The Dalmatian jesuit Roger Boscovich công bố ý tưởng của ông ta về việc tổ hợp những quan sát trong một bản đề cương của công trình năm 1755 với tham khảo Anh ngữ Christopher Maire của ông trong việc đo cung kinh tuyến nằm gần Rome. Một bản mô tả đầy đủ phương pháp của ông được công bố vào năm 1760, về sau xuất hiện trong một công trình khác đó là Voyage astronomique et geographique dans Pétat de Péglise (1770).

Năm 1763:

Định lý của Thomas Bayes được giới thiệu sau khi ông mất, nhưng hầu như nó không gây chú ý trong làng toán học cho tới tận năm 1780.

Năm 1774:

Pierre Simon Laplace công bố công trình Mémoire sur la probabilité des causes par les évènements, trong đó ông cố gắng Xác định giá trị trung bình có được sau ba lần quan sát trên cùng một hiện tượng. Có thể nói nội dung của công trình này dựa trên một hồi ký năm 1772 chưa được công bố và một công trình khác được mở rộng thúc đẩy từ kiến thức của những nhà khoa học khác cùng thời (Joseph-Louis Lagrange và Johan III Bernoulli) cũng nghiên cứu cùng một vấn đề. Tuy nhiên, một bước ngoặt sai lầm trong xấp xỉ đã làm Laphace kẹt ở phương trình bậc 15 trong lời giải của vấn đề.

Năm 1787:

Pierre Simon Laplace xuất bản tập Théorie de Jupiter et Saturne (Lý thuyết về sao Mộc và sao Thổ), trong đó ông giải quyết vấn đề bất đẳng thức trong chuyển động của sao Mộc và sao Thổ và chứng minh trạng thái ổn định của hệ mặt trời. Ông cải tiến dựa trên phương pháp sử dụng kết hợp những quan sát Tobias Mayer.

Thế kỷ 19
Năm 1805:

Adrien Marie Legendre công bố phương pháp bình phương cực tiểu trong cuốn sách Nouvelles méthodes pour la détermination des orbites des comètes. Theo Stigler (1986, trang145-146), Gauss nhắc đến phương pháp này như một nguyên tắc đơn giản vào năm 1809 và đã đề cập đến việc chính ông phát triển phương pháp bình phương cực tiểu vào năm 1775, nhưng không công bố. Đây chính là nguyên nhân Legendre tố cáo Gaus về tội ăn cắp ý tưởng. (Xem trong Eric W.Weissteins Biography of Gauss. Tuy nhiên, chú ý rằng Weissteins dường như xác minh khám phá của Legendres vào năm 1811.)

Năm 1809:

Carl Friedrich Gauss đã chỉ ra được phân phối chuẩn là sự mô tả phân phối của những lỗi quan sát trong công trình Theoria Motus Corporum Coclestium in Sectionibus Conicis Solum Ambientum. Tuy nhiên, lý lẽ lập luận của ông hơi vòng vo.

Năm 1810:

Pierre Simon Laplace người nhận ra yếu điểm trong công việc của Gauss năm 1809, đã đưa ra bản chặt chẽ và cải tiến hơn trong phần bổ sung của cuốn sách Mémoire sur les approximations des formules qui sont fonctions de très grant nombres et sur leur application aux probabilités của ông.

Năm 1812:

Pierre Simon Laplace công bố công trình Théorie analytique des probabilités (Lý thuyết giải tích xác xuất).

Năm 1815:

Bessel đưa ra thuật ngữ probable error (sai số có thể) (wahrscheinliche Fehler) để chỉ ra khoảng cách giữa giá trị trung bình và phân vị trong phân phối chuẩn (chính bằng 0,6745 độ lệch chuẩn). Nó là thước đo cho tính hay thay đổi mãi cho đến khi được thay thế bởi độ lệch chuẩn.

Năm 1835:

Adolphe Quatelet giới thiệu trong Sur l’homme et le developpement de ses facultés, essai d’une physique sociale ý tưởng của ông về l’homme moyen (người đàn ông trung bình); ý tưởng này xuất phát từ những ai trong chúng ta chệch đi nhiều hay ít so với phân phối chuẩn. Quatelet chú trọng đến phương pháp dùng thông kê và ý tưởng này thật sự hữu ích trong thiên văn học và toán học nhằm nghiên cứu các thuộc tính của con người và trong con đường ông cải tiến xấp xỉ của mình.

Năm 1837:

Một vài điều chưa rõ trong Recherchés sur la probabilité des jugements… của Simeon Denis Poisson, ông ta đã giới thiệu phân phối, mà vào năm 1914 phân phối này được H.E. Spoer đặt tên là phân phối Poisson. Poisson đưa ra “Luật số lớn”.

Phân phối Poisson đạt được vị trí quan trọng vào năm 1973 khi Thomas Pynchon miêu tả phân phối tác động của tên lửa V2 trong Gravity’s Rainbow.

Năm 1867:

Pafnuti Chebyshev đã đưa ra và chứng minh bất đẳng thức Chebyshev.

Năm 1875:

Francis Galton giới thiệu cách sử dụng đường bậc bốn và đặt tên ogive cho hàm phân phối tích lũy chuẩn ngược.

Năm 1885:

Francis Galton đã sử dụng hồi quy.

Năm 1893:

Karl Pearson đặt tên độ lệch chuẩn cho độ đo phân tán, được biết đến như “Sai số bình phương trung bình so với gốc”, “Sai số của bình phương trung bình” hay “Trung bình sai số”.

Năm 1897:

Karl Pearson giới thiệu hệ số tương quan (Pearson). Vào năm 1888 Galton cũng đã có cùng ý tưởng nhưng ông không theo đuổi dòng suy nghĩ này (Stigler, 1986, p. 297-299).

Cái tên Auguste Bravais(1846) cũng gắn liền với khái niệm hệ số tương quan (Mối tương quan Bravais-Pearson). Nhưng theo Stigler (1986, p. 353) sự gắn liền này không xác thực.

Thế kỷ 20

Thế kỷ XX được đặc trưng bởi một số tranh luận về phương pháp luận. Đầu tiên, có một sự bất đồng trong nhìn nhận đến sở thích nghiên cứu với mức ý nghĩa tương quan lớn (Karl Pearson) hay nghiên cứu trên những thực nghiệm có mức ý nghĩa nhỏ (Ronald Fisher). Lĩnh vực nghiên cứu thực nghiệm với mức thang nhỏ đã chứng kiến sự nổi lên của một cuộc tranh luận thứ 2: H testing (Ronald Fisher) đối lập với bao gồm H và khái niệm Power (Jerzy Neyman & Egon Pearson).

Niềm tin của Spearman vào một nhân tố thông minh chung (g) mà được cho là sức mạnh ý định bên cạnh sự phát triển của nhân tố phân tích, đã dẫn đến cuộc tranh cãi kéo dài đến vài thập kỷ, với Thurstone và những nhà khoa học khác, những người dần dần đề cao nhân tố phân tích như là một cách duy nhất đơn giản hóa số liệu.

Sau chiến tranh thế giới lần thứ 2, bùng nổ các bài toán không-tham số và sự phát minh máy tính đã tạo ra khối luợng lớn khả năng thực hiện những ý tưởng mới và cũ như là mức thang đa chiều, bootstrapping và phân tích đa biến ngẫu nhiên.

Năm 1900:

Karl Pearson đưa ra ý tưởng phân phối Chi bình phương.

Năm 1904:

Charles Spearman dựa trên nền tảng về phân tích thừa số và hoàn thành nó trong 8 năm.

Spearman biểu diễn hệ số tương quan cho vấn đề sắp xếp số liệu.

Năm 1908:

William Gosset giới thiệu công trình về phân phối t và ứng dụng của phép thử t.

Sự xuất hiện đầu tiên của phép thử t trong tâm lý học và những lĩnh vực liên quan đã xảy ra trước thập niên 30 của thế kỷ, nhưng Shen (1940) vẫn nhắc đến phép thử t như chưa phải là cách ứng dụng chung trong lĩnh vực giáo dục.

Năm 1925:

Ronald Alymer Fisher công bố công trình Statistical methods for research workers. Đây là cuốn sách giáo khoa giới thiệu phân tích biến ngẫu nhiên.

Năm 1933:

Andrei Kolmogorov đưa ra những tiên đề cơ bản của lý thuyết xác suất trong cuốn sách của ông

Grundbegriffe der Wahrscheinlichkeitsrechnung (Foundations of the Calculus of Probabilities).

Ông cũng giới thiệu phép thử thống kê

Năm 1933:

Harold Hotelling công bố công trình nghiên cứu về phân tích thành phần chính.

Năm 1939:

Vadimir Smirnov dùng thống kê được phát triển bởi Kolmogorov để xây dựng phép thử Kolmogorov-Smirnov.

Năm 1976:

Gene Glass công bố báo cáo của ông về việc kết hợp những kết quả trong của nghiên cứu đa cấp và đặt tên cho phương pháp này là meta-analysis. Mặc dù có nhiều ý tưởng đã tồn tại từ trước đó (Lush 1931, Fisher 1932, Pearson 1933, Snedecor 1946) nhưng chính Gass là người đã mang lại cho phương pháp này sự thúc đẩy để đạt được vị trí xứng đáng.

Năm 1977:

John Tukey giới thiệu phân tích dữ liệu giải thích (EDA) như là thuốc giải độc cho giả thiết kiểm định tuần tự thay vì quan sát đầu tiên về số liệu.

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.
.
.
Trông thấy-
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo…
.
.
Thật khác nào-
Ðem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
.
.
Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Ði bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.
.
.
Thật là so với-
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?
.
.
Thế mà, nay các ngươi-
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Ðạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì nghiên nghiên bút bút.
.
.
Cho nên-
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Ðề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưỡi bò liếm liếm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ
.
.
Thật là-
“Dân gần trăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!
.
.
Nay nước ta-
Ðổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!
.
.
Chỉ e-
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.
Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.
Nay ta bảo thật các ngươi-
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ
.
.
Ðược thế thì-
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Ðoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Ðất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.
.
.
Vì-
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước trong giang sơn ta cũng làm ta quên ăn mất ngũ
Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
Trí thức là nguyên khí quốc gia
Cho nên ta mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo.

1. Một chiếc xe bus có thể chứa được bao nhiêu quả bóng đánh gôn?
1 chiếc xe buýt thông thường có chiều dài 6m, rộng 2,5m và cao 1,8m. Kích thước ấy tương đương với thể tích khoảng 26.220l. 1 quả bóng đánh gôn có thể tích khoảng 0,04l. Như vậy chia 26.220 cho 0,04 ta sẽ có khoảng 655.000 quả bóng gôn. Trừ đi chỗ ghế ngồi và các đồ vật khác, ước tính 1 xe buýt sẽ chứa được khoảng 500.000 quả bóng gôn.

Tất nhiên những con số này chỉ là tương đối bởi còn phụ thuộc kích thước xe buýt và nhiều yếu tố khác. Nhưng mục tiêu chủ yếu của Google là thử khả năng giải quyết vấn đề của ứng viên mà thôi.


2. Tại một đất nước mà mọi gia đình chỉ dừng sinh con nếu họ đã có 1 con trai, nếu đứa trẻ sinh ra là bé gái, họ sẽ tiếp tục có thêm em bé cho đến khi có bé trai đầu tiên thì dừng lại. Vậy tỷ lệ nam nữ của đất nước này là bao nhiêu?

Giả sử có 10 cặp vợ chồng có 10 em bé trong đó 5 nam 5 nữ. 5 cặp vợ chồng có bé nữ sẽ tiếp tục sinh tiếp và tỷ lệ sẽ là 2,5 cho nam và 2,5 cho nữ. Tiếp tục ta sẽ có 1,25 cho nam; 1,25 cho nữ. Vậy tổng cộng là 17,5 em bé với 8,75 nam và 8,75 nữ. Cứ tiếp tục như vậy và tỉ lệ nam nữ của đất nước này sẽ là 50/50.

3. Hãy lập một kế hoạch sơ tán cho thành phố San Francisco khi có sự cố.
Tương tự, đây chỉ là 1 câu hỏi nhằm thử khả năng nhìn nhận vấn đề của ứng viên. Có lẽ cách tốt nhất khi bị hỏi câu hỏi này là hỏi lại người phỏng vấn: “Chúng ta sẽ lập kế hoạch sơ tán cho sự cố gì?”.

4. Tại sao nắp cống lại có hình tròn?
Để nó không bị rơi xuống cống.

5. Có tất cả bao nhiêu người lên dây nhạc cho đàn piano trên toàn thế giới?
Điều này phụ thuộc vào từng thị trường. Nếu đàn piano cần lên dây mỗi tuần 1 lần và mỗi lần mất 1 tiếng. 1 người lên dây đàn làm việc 8 tiếng 1 ngày trong 5 ngày 1 tuần. Như vậy mỗi tuần sẽ có 40 chiếc piano cần lên dây mỗi tuần. Vậy câu trả lời sẽ là 1 người cho mỗi 40 chiếc đàn.

Trên Wikipedia cũng có vấn đề Fermi tương tự: “Có bao nhiêu người lên dây đàn piano ở Chicago?”. 1 giải pháp điển hình là đưa ra các con số dự đoán và giả sử rồi tính ra kết quả cuối cùng. Ví dụ như sau:

Có khoảng 5 triệu người sống ở Chicago. Trung bình 1 nhà có 2 người và 1/20 nhà có 1 đàn piano cần lên dây thường xuyên – khoảng 1 lần 1 năm. Tính cả thời gian đi lại thì 1 người lên dây đàn mất 2 tiếng để lên dây xong 1 chiếc đàn piano. Mỗi người làm việc 8 tiếng 1 ngày, 5 ngày 1 tuần và 50 tuần 1 năm.

Vậy ta có thể tính ra số người lên dây đàn ở Chicago là:

5.000.000 (người ở Chicago) / 2 (người/nhà) x 1/20 (đàn/nhà) x 1 (lần lên dây đàn mỗi năm) = 125.000 (lần lên dây đàn mỗi năm).

50 (tuần/năm) x 5 (ngày/tuần) x 8 (giờ/ngày) x ½ (1 đàn mất 2 giờ) = 1000 (lần lên dây cho mỗi người 1 năm).

Và kết quả là 125.000/1000 = 125 người lên dây đàn ở Chicago.

Có rất nhiều những câu hỏi tương tự như thế này như “Có bao nhiêu người sống trên hành tinh? …).

6. Có bao nhiêu lần các kim đồng hồ ở vị trí trùng nhau trong một ngày?
22 lần (12:00, 1:05, 2:11, 3:16, 4:22, 5:27, 6:33, 7:38, 8:44, 9:49, 10:55).

7. Giải thích ý nghĩa của “dead beef” (thịt con bò đã được mổ xẻ)?
Chỉ cần Google là bạn có thể có ngay câu trả lời. (Câu hỏi này là dành cho vị trí Kỹ sư phần mềm).

“Dead beef” là thông báo lỗi 0xDEADBEEF được dùng trong hệ thống IBM RS/6000, bộ xử lý PowerPC 32-bit của Mac OS và Commodore Amiga. Trong hệ điều hành Solaris của Sun Microsystems nó có nghĩa là giải phóng bộ nhớ hệ thống. Còn trong OpenVMS chạy bộ xử lý Alpha thì bạn có thể thấy DEAD_BEEF bằng cách ấn CTRL-T.[3]

8. Bạn cần biết Bob, một người bạn của mình có số điện thoại chính xác của mình hay không mà không được phép hỏi trực tiếp anh chàng này. Bạn phải viết câu hỏi lên một tờ giấy để nhờ Eve đưa cho Bob rồi mới nhận được câu trả lời. Bạn sẽ viết gì để Bob hiểu mà Eve không biết được số điện thoại của bạn?
Rất đơn giản. Chỉ cần nhắn Bob gọi điện cho mình vào 1 thời gian nhất định. Nếu Bob gọi, nghĩa là anh ấy biết số, còn không thì là anh ấy không biết.

9. Bạn là thuyền trưởng của một nhóm cướp biển và cần trưng cầu ý kiến của tất cả tên cướp này về việc chia vàng cho các thành viên. Nếu số ý kiến đồng ý với bạn ít hơn một nửa số thành viên của nhóm, bạn sẽ phải chết. Bạn sẽ chia như thế nào để có thể sống được?
Chia đều số vàng cho 51% thành viên trong đoàn.

10. Có 8 quả bóng giống nhau hoàn toàn về kích thước nhưng trong đó có 1 quả nhẹ hơn tất cả. Hãy tìm ra quả bóng này chỉ với 1 cái cân và 2 lần cân.
Lấy 6 quả đặt lên cân mỗi bên 3 quả. Nếu 2 bên bằng nhau thì quả nhẹ hơn sẽ nằm trong 2 quả còn lại, và cân 2 quả còn lại là sẽ tìm được quả nhẹ hơn.

Còn nếu quả nhẹ hơn ở trong 6 quả kia thì phạm vi thu gọn xuống còn 3 quả ở bên nhẹ hơn. Trong 3 quả ấy chọn 2 quả đặt lên cân. Nếu cân không bằng thì quả nhẹ hơn sẽ ở bên nhẹ hơn, còn nếu cân bằng thì quả nhẹ hơn sẽ là quả còn lại không đem cân.

11. Giải thích ý nghĩa của cơ sở dữ liệu chỉ trong 3 câu cho 1 đứa bé 8 tuổi.
Mục đích của câu hỏi này là thử khả năng giải thích ngắn gọn 1 nội dung phức tạp của ứng viên mà thôi. Có thể trả lời là : “Cơ sở dữ liệu là 1 bộ máy nhớ rất nhiều thông tin về rất nhiều thứ. Con người dùng chúng để nhớ các thông tin. Ra ngoài chơi tiếp đi”.


Bạn đọc có thể download về xem TẠI ĐÂY

Có lẽ bạn khó có thể tưởng tượng ra cảnh các nhà khoa học rất thông thái với cặp kính cận và bộ áo trắng mà lại cãi nhau om sòm trong phòng thí nghiệm. Những mối hiềm khích trong giới khoa học rất sâu sắc và dai dẳng. Đôi khi, để tranh đấu và bảo vệ cho quan điểm của mình, các nhà khoa học phải chịu hy sinh cả tính mạng.

Vụ tranh cãi lớn giữa Shapley và Curtis

Vụ tranh cãi giữa 2 nhà thiên văn Shapley và Curtis “ầm ĩ” đến nối giới thiên văn dùng cụm từ “Vụ tranh cãi lớn” khi nhắc đến nó. Ngày 26/04/1920, Shapley đã tham gia “Cuộc tranh cãi lớn” với Heber D. Curtis về quy mô của vũ trụ. Shapley đã phản đối luận điểm Mặt Trời nằm ở trung tâm Ngân Hà, đồng thời cho rằng, các cụm sao hình cầu và những “tinh vân xoắn ốc” đều thuộc Ngân Hà. Shapley đã đúng khi khẳng định Mặt Trời không nằm ở trung tâm Ngân Hà. Tuy nhiên, do các số liệu về kích thước thu được lớn hơn thực tế nên Shapley đã sai khi kết luận những “tinh vân xoắn ốc” cũng nằm trong Ngân Hà chứ chúng không phải là những hệ sao độc lập. Curtis đã đúng khi kết luận “tinh vân Andromeda” (chính xác là thiên hà Andromeda) là một hệ sao độc lập nằm ngoài Ngân Hà. Cuối năm 1924, Edwin Hubble đã chứng minh luận điểm trên của Curtis.

Tranh cãi nảy lửa Newton và Leibniz

Isaac Newton không phải là một người dễ chịu. Những mối quan hệ của ông với các học giả khác rất tai tiếng; phần lớn giai đoạn sau của cuộc đời ông gắn liền với những vụ tranh cãi gay gắt.
Một tranh chấp khá “tai tiếng” đã xảy ra giữa ông với nhà triết học Đức Gottfried Leibniz vào năm 1711. Cả Leibniz lẫn Newton đã phát triển (độc lập với nhau) ngành toán học Vi tích phân (Calculus). Sau đó đã nảy sinh cuộc tranh cãi om sòm chung quanh việc ai là người đầu tiên phát triển ngành toán học này. Khi cuộc cãi vã có quy mô lớn, Leibniz mắc sai lầm lớn là kêu gọi Hội Hoàng gia giải quyết; Newton vốn là Chủ tịch Hội hoàng gia, đã chỉ định một hội đồng “không thiên vị” để tra xét vấn đề. Hội đồng này “tình cờ” lại gồm toàn những người bạn của Newton. Năm 1711, John Keill, viết trong tạp chí của Hội Hoàng gia đã cáo buộc Leibniz ăn cắp vi tích phân từ Newton. Các nhà viết sử toán học từ 1900 trở đi đã thừa nhận Leibniz vô tội, và chỉ ra những khác biệt quan trọng giữa hai phiên bản vi tích phân của Leibniz và Newton.

Margaret Mead và Derek Freeman

Trong một cuộc tranh luận, có lẽ bạn sẽ dễ dàng chiếm ưu thế hơn nếu đối phương đã “khuất bóng”. Đây là trường hợp cuộc tranh luận giữa Margaret Mead và Derek Freeman. Freeman – một nhà nhân chủng học người New Zealand – bất đồng với thuyết “Định luận văn hóa” của Margaret Mead – một nhà nhân chủng học văn hóa nổi tiếng của Mỹ. Nhưng Freeman chỉ công khai chỉ trích thuyết này 5 năm sau khi M. Mead đã mất (1983). Thuyết định luận văn hóa của M. Mead cho rằng quá trình phát triển tâm lý ở tuổi thành niên bị chi phối bởi yếu tố văn hóa của từng vùng; trong khi đó, Freeman – một người ủng hộ thuyết “định luận sinh vật” với quan điểm cho rằng, chính các yếu tố liên quan đến sinh học mới có vai trò quyết định. Vấn đề đến nay vẫn chưa thật sự ngã ngũ, nhưng những đóng góp của M. Mead là rất lớn đối với trường phái Văn hóa và nhân cách, đối với việc khẳng định vai trò đặc biệt của văn hóa trong sự hình thành và phát triển tâm lý, nhân cách của con người.

Cuộc chiến lỗ đen giữa Hawking và Susskind

Hawking và Susskind, hai “gã khổng lồ” trong ngành vật lý lý thuyết, “chiến đấu” một mất một còn về việc liệu thông tin bị nuốt vào các lỗ đen có bị mất đi mãi mãi một khi các lỗ đen này bốc hơi hay không.Năm 1983, Hawking nêu lên giả thuyết rằng “thông tin bị sẽ bị mất đi trong sự bốc hơi của lỗ đen”. Với Susskind, một lý thuyết gia định lượng, thì điều này là không đúng đắn bởi nguyên lý trung tâm của ngành định lượng là thông tin sẽ được bảo toàn; nó không bao giờ có thể bị biến thành hư không. Nếu Hawking đúng, các nền móng của ngành định lượng đều bị hủy diệt. Cuộc chiến dai dẳng kéo dài hơn 20 năm, cuối cùng, Hawking thú nhận mình thua cuộc sau các công trình nghiên cứu về Nguyên lý toàn ảnh (holography).

Cope và Marsh trong “Cuộc chiến của những khúc xương”

Edward Drinker Cope (1840 – 1897) và Othniel Charles Marsh (1831 – 1899) là 2 nhà cổ sinh vật học nổi tiếng ở thế kỷ 19. Trong cuộc đua săn tìm những bộ xương khủng long hóa thạch, 2 ông cũng mất nhiều thời gian để gây chiến với nhau, đến nỗi người đương thời gọi những bất đồng giữa 2 ông là “Cuộc chiến của những khúc xương”.
Đã có lúc Marsh thậm chí còn hối lộ những người trong đoàn khai quật của Cope để họ qua mặt ông chủ của mình mà chuyển cho Marsh những hóa thạch mà nhóm này tìm được.

Hai ông cũng thường xuyên công khai chỉ trích những thành quả nghiên cứu của đối phương bất cứ khi nào có cơ hội.
Cả hai người, không ai chịu kém ai, đều thực hiện những chuyến săn lùng và khai quật hóa thạch khủng long xuyên suốt Bắc Mỹ. Có lẽ nhờ vào tính cạnh tranh gay gắt của cuộc chiến mà họ đã làm việc không mệt mỏi, và đã phát hiện được hóa thạch của 130 loài khủng long khác nhau.

Edison và Tesla trong “Cuộc chiến giữa các dòng điện”

Sự bất hòa giữa Edison và Tesla rất nổi tiếng vào thời đó, được biết đến như là “Cuộc chiến của các dòng điện”. Thời đó, Edison có hơn 100 trạm phát điện ở Mỹ, cung cấp điện một chiều cho người tiêu dùng. Để khắc phục tình trạng hao hụt điện năng trong quá trình truyền tải, Nikola Tesla, lúc đó là nhân viên của Edison, đã đề xuất ý tưởng sử dụng dòng điện xoay chiều nhưng Edison không tán thành. Để bác bỏ ý tưởng của Tesla, Edison khẳng định rằng dòng điện xoay chiều có khả năng gây chết người.

Năm 1903, một con voi trong rạp xiếc, tên là Topsy, bỗng nổi điên và giết chết 3 người. Nó lập tức bị coi như một hiểm hoạ cần phải loại trừ. Edison nhìn thấy cơ hội để chứng minh sự nguy hiểm của dòng điện xoay chiều, thế là ông đề xuất việc giết con voi này bằng dòng điện xoay chiều. Topsy được cho ăn cà rốt tẩm xyanua, rồi bị giết chết bằng dòng điện 6.000 vôn.
Tuy nhiên sau đó, các ưu điểm vượt trội của dòng điện xoay chiều vẫn chiến thắng; máy phát điện, mạng lưới truyền tải điện (xoay chiều) và động cơ xoay chiều mà chúng ta dùng ngày nay là thành quả nghiên cứu miệt mài của Tesla.

“Mối thù” sâu sắc giữa Galileo và nhà thờ

Sự bênh vực của Galileo dành cho Thuyết Nhật tâm của Copernicus đã gây ra những tranh cãi nảy lửa trong đời ông. Vào thời đó, quan điểm Địa tâm đã thống trị từ thời Aristotle. Khi Galileo trình bày thuyết Nhật tâm đã khiến giáo hội Công giáo Roma tức giận và cấm tuyên truyền vì nó chưa được chứng minh, theo kinh nghiệm ở thời điểm ấy và trái ngược với ý nghĩa của Kinh thánh. Vì công trình này, ông bị kết án tù; phán quyết này sau đó được đổi thành quản thúc tại gia; kèm theo đó là việc cấm xuất bản mọi tác phẩm của ông, gồm cả những tác phẩm ông có thể viết trong tương lai.

Tháng 3/2008, Vatican đã phục hồi uy tín cho Galileo thông qua việc dựng một bức tượng của ông bên trong những bức tường thành Vatican.

DIAMOND

Calendar

Tháng Ba 2015
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 8    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  

Flickr Photos

On the beach<::::::::::::::::::

Batu Bolong, Bali, Indonesia.

Reflections of A Tree

Shades of grey

Cirrus Sunrise

YU Photograph 20150261

Interlaced

150330_I'm back!

Sierra Blanca Peak, New Mexico

confined

More Photos
Hà Nội
Ha Noi

TP Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh

Huế
Co Do Hue

Ðà Nẵng
Da Nang

VINH
Click for Vinh, Viet Nam Forecast

HÀ TĨNH
Click for Vinh, Viet Nam Forecast

NHA TRANG
Click for Nha Trang, Viet Nam Forecast

Blog Stats

  • 63,176 hits

Share this blog


Facebook  Twitter  More...

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: